Skip to main content

Tôi đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay?

Gần đây, tôi biết có một trào lưu khá đẹp: người ta dùng những tờ giấy chứng nhận hiến máu tình nguyện màu đỏ để xếp thành lá cờ Tổ quốc, thành hình đất nước Việt Nam. Tôi cũng có 65 tờ giấy nhỏ, mỗi tờ giấy là một lần cho đi. Và khi những điều nhỏ bé ấy được đặt cạnh nhau, chúng có thể tạo nên hình hài của một niềm tự hào lớn hơn chính mình, hình ảnh ấy khiến tôi đầy xúc động.

Máu được hiến đi rồi sẽ trở thành một phần của một người nào đó mà tôi chẳng bao giờ biết tên, chẳng biết họ đến từ đâu, làm nghề gì, và cũng có thể chẳng bao giờ gặp lại. Có thể đó là một người đang cấp cứu, một bệnh nhân ung thư đang điều trị, một người mẹ trong cơn nguy kịch, một đứa trẻ cần máu để tiếp tục sự sống. Tôi không biết. Và có lẽ chính việc không biết người nhận là ai mới khiến việc cho đi trở nên đặc biệt: mình trao đi mà không chờ đợi sự biết ơn, bởi điều duy nhất mình biết là ở đâu đó, một người khác có thể đang cần nó.

Trong những ngày trọng đại của đất nước như hôm nay, khi khắp nơi nhắc nhiều hơn về Tổ quốc, về lịch sử, về những thế hệ đã hy sinh để chúng ta có được cuộc sống hôm nay, tôi lại tự hỏi mình: Tôi đã làm được gì cho đất nước?

Tôi không làm nên những công trình vĩ đại, không đứng ở những nơi đầu sóng ngọn gió, cũng chưa từng nghĩ mình đang làm một điều gì phi thường. Câu trả lời của tôi chỉ là những việc rất bình thường: làm tốt công việc mà mình đang làm, cố gắng sống tử tế, rèn luyện sức khỏe, không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân, biết cho đi khi người khác cần, lên án và bài trừ những hành vi xấu, đặc biệt là những hành vi gây tổn hại đến sức khỏe nhân dân và lợi ích quốc gia, dân tộc.

Tôi nghĩ không phải ai cũng cần làm những điều phi thường cho Tổ quốc. Đất nước được xây dựng từ chính những con người âm thầm làm thật tốt phần việc của mình mỗi ngày.

Tôi cũng nghĩ rằng yêu nước không chỉ nằm trong những khoảnh khắc xúc động khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay, không chỉ nằm trong những lời nói hào hùng, những dòng trạng thái đầy tự hào trên mạng xã hội. Tình yêu dành cho một đất nước, nếu thực sự có ý nghĩa, cần được chuyển hóa thành cách chúng ta sống khi không có ai chứng kiến. Làm việc nghiêm túc khi không ai kiểm tra. Giữ mình trước những cám dỗ khi không ai biết. Không tiếp tay cho điều sai trái dù điều đó có thể mang lại lợi ích cho mình. Bảo vệ sức khỏe của cộng đồng. Tôn trọng pháp luật. Không tung tin giả, không cổ súy cho những hành vi gây hại. Và quan trọng hơn cả, không ngừng trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Một đất nước không chỉ được tạo nên bởi những người anh hùng trong những thời khắc lịch sử. Một đất nước còn được tạo nên bởi hàng triệu con người bình thường trong những ngày bình thường. Một bác sĩ tận tâm với người bệnh. Một giáo viên có trách nhiệm với học trò. Một người công nhân làm tốt công việc của mình. Một người nông dân làm ra những sản phẩm tử tế. Một người trẻ học tập nghiêm túc. Một người dân tuân thủ pháp luật. Một người sẵn sàng chìa cánh tay ra để hiến máu cho một người xa lạ.

Hãy sống sao để khi nhìn lại, mình có thể nói rằng: ít nhất, sự có mặt của mình trên cuộc đời này đã tạo ra một chút giá trị cho người khác.

Tôi xếp những tờ giấy này thành hình đất nước để tự nhắc mình rằng những gì mình làm được vẫn còn rất nhỏ bé nhưng tôi sẽ gom góp mỗi ngày mình còn sống. Nếu mỗi người đều tự hỏi mình có thể làm gì cho nơi mình đang sống, rồi bắt đầu từ một việc tốt trong khả năng của mình, có lẽ những điều nhỏ bé ấy sẽ dần tạo nên một sức mạnh rất lớn.

Tổ quốc đôi khi không ở đâu xa. Tổ quốc nằm trong chính những gì chúng ta làm mỗi ngày.

Tôi tự hào vì mình là người Việt Nam. Và tôi mong rằng, bằng công việc của mình, bằng cách mình sống, bằng những gì mình cho đi, tôi có thể góp một phần nhỏ bé để xứng đáng với niềm tự hào đó.







Comments

Popular posts from this blog

TIỂU YÊU QUÁI NÚI LÃNG LÃNG – BÀI HỌC NHỎ TỪ NHỮNG KẺ BÉ MỌN VÀ GIẤC MƠ QUÁ SỨC MÌNH