Gần đây, tôi biết có một trào lưu khá đẹp: người ta dùng những tờ giấy chứng nhận hiến máu tình nguyện màu đỏ để xếp thành lá cờ Tổ quốc, thành hình đất nước Việt Nam. Tôi cũng có 65 tờ giấy nhỏ, mỗi tờ giấy là một lần cho đi. Và khi những điều nhỏ bé ấy được đặt cạnh nhau, chúng có thể tạo nên hình hài của một niềm tự hào lớn hơn chính mình, hình ảnh ấy khiến tôi đầy xúc động.
Có một nghịch lý rất thú vị trong đời sống xã hội mà có lẽ ai rồi cũng từng trải qua ít nhất một lần. Khi còn trẻ, chúng ta thường cảm thấy khó chịu mỗi khi gặp những câu hỏi như: "Bao giờ lấy vợ?", "Bao giờ lấy chồng?", "Lương tháng bao nhiêu?", "Mua nhà chưa?", "Có con chưa?", "Sao vẫn chưa sinh đứa thứ hai?", "Định ở vậy cả đời à?". Những câu hỏi ấy xuất hiện ở mọi nơi, từ bữa cơm gia đình, đám cưới, đám giỗ, họp lớp, nơi làm việc cho đến những cuộc gặp gỡ tình cờ với người quen lâu ngày không gặp. Chúng ta thường cười cho qua, trả lời chiếu lệ vài câu để kết thúc cuộc đối thoại càng nhanh càng tốt, rồi trong lòng tự nhủ rằng nếu sau này mình lớn tuổi hơn, mình sẽ không bao giờ hỏi người khác những điều như vậy. Thế nhưng kỳ lạ thay, rất nhiều người sau khi bước sang một giai đoạn khác của cuộc đời lại bắt đầu lặp lại chính những câu hỏi mà ngày xưa họ từng ghét. Điều gì đã khiến con người dễ dàng quên đi cảm giác...